Khởi động hội thảo, nhóm trẻ đưa ra một số tổng hợp thông tin, hình ảnh về “triệu chứng” bệnh vô cảm, “nguyên nhân khách quan và chủ quan” dẫn đến sự lan tràn “dịch bệnh vô cảm” trong xã hội, và sau cùng là một số phương pháp khả thi để “điều trị” bệnh vô cảm. Phần khởi động thật lôi cuốn và có chiều sâu, cụ thể:
Triệu chứng vô cảm:
Gặp người có hoàn cảnh khó khăn, hoạn nạn mà không thấy xót xa, thương cảm, không muốn ra tay giúp đỡ dù có điều kiện; đứng trước sự bất công, xấu xa, gian dối mà không thấy phẫn nộ, nhức nhối; thấy những điều tốt đẹp, cao thượng mà không ngưỡng mộ, cảm phục.
Nguyên nhân:
· Nguyên nhân khách quan
· Nguyên nhân chủ quan,
- Phương pháp “trị liệu”
Nguyên nhân xuất phát từ đâu thì phải trị liệu từ chỗ ấy. Nói ở tầm vĩ mô cao cao, xa xa, chính quyền cần có một hệ thống pháp lý phù hợp để bảo vệ người dân, khích lệ họ sống tốt, sống đẹp. Về giáo dục, chúng ta cần một nền giáo dục mang tính nhân bản toàn diện, khơi gợi nơi con người những giá trị yêu thương, sống quảng đại, và có tinh thần sống liên đới với tha nhân. Tuy nhiên, “liệu pháp” mang tầm cỡ quốc gia này mang tính chiến lược lâu dài và “ngoài tầm với” của các “phó thường dân”. Ở phạm vi cá nhân, giáo dục gia đình góp phần định hình nhân cách cũng như ảnh hưởng rất lớn đến tâm tư, tình cảm của mỗi con người.
Con người sẽ bớt vô cảm đi nếu ngay từ trong gia đình và trong những mối quan hệ đời thường, ta biết tôn trọng phẩm giá, tôn trọng thân xác và tinh thần con người hơn các giá trị vật chất khác. Hãy biết rung động trước những nghĩa cử đẹp, và biết xót xa trước những bất hạnh trái ngang, tất sẽ biết sống cho đi và hi sinh cho người khác.
Trong giờ thảo luận, các đề tài đặt ra xoay quanh vấn đề thế nào là vô cảm, nguyên nhân, cách phòng ngừa và chữa trị hiệu quả nhất. Mọi ý kiến gần như thống nhất rằng, khi người ta mang những triệu chứng nêu trên là mắc “bệnh” vô cảm. Những ý kiến từ các bạn trẻ rất bất ngờ và thú vị. Một bạn nam ngoài hai mươi, nói rất triết lý rằng: “Vô cảm là một thái độ sống kết hợp giữa tôn sùng bạo lực và lạnh nhạt, xa cách với tình yêu. Người ta không quen nói về tình yêu, không quen thể hiện yêu thương cũng như nuôi dưỡng tình yêu trong cuộc sống, cho dù đó là tình yêu với người thân, với thiên nhiên hay nghệ thuật. Người ta dùng roi đòn để cho con ăn, dùng quát mắng để ru con ngủ, dùng bạo lực để giải quyết mọi mâu thuẫn. Thử hỏi, những đứa trẻ lớn lên trong môi trường ấy làm sao biết rung động, biết cảm thức và chia sẻ yêu thương? Xin hãy cổ súy tình yêu từ trong gia đình bằng sự ngọt ngào, bằng những ký ức đẹp qua câu chuyện kể, bằng những rung động tinh túy qua nghệ thuật, âm nhạc… để đẩy lùi vô cảm…”.
Cha Thịnh, Dòng Chúa Cứu Thế nhận định: “Chính sự vô thần dễ dẫn dắt người ta đến vô cảm. Bởi chính tôn giáo và đức tin đưa con người hướng thiện, hướng đến những việc làm có hậu, có phúc. Đằng khác, cái khốn khổ của con người là ta hay đặt sai cái “cảm” của mình, để rồi ta tự lừa dối những giá trị con người nơi chính chúng ta. Ta thường hân hoan đón những người giàu sang mà coi khinh những kẻ nghèo hèn, rồi để chính cái mã giàu sang ấy lừa bịp chúng ta…”.
“Con người mang trong mình hình ảnh của Thiên Chúa, nhưng cũng mang trong mình cái bản ngã của một con người sa ngã do sử dụng sai tự do mà Thiên Chúa ban cho” -- Cha Vũ Khởi Phụng tiếp lời -- “ vì thế người ta có thể triển khai cái nhạy cảm hay cái vô cảm nơi chính bản thân mình. Thế nhưng, oái ăm thay, đôi khi sự vô cảm lại trở thành sự “nhạy cảm ngược”! Nghĩa là người ta vô cảm với những giá trị hướng thượng, nhưng lại rất nhạy cảm với những cái tiêu cực. Ví dụ như có những đứa trẻ chán ngắt những phim truyện mang tính giáo dục, chuyển tải các giá trị cao đẹp của tâm hồn, nhưng lại rất khoái những phim đánh đấm, bạo lực hay ma quái. Vấn đề ở chỗ giáo dục. Vấn đề giáo dục là cần phải đặt ra trước hết một mô hình để rồi dựa vào đó mà giảng dạy. Ta đang có một nền giáo dục thiếu “triết lý giáo dục”, “ tiên học Lễ, hậu học Văn”, nhưng khốn nỗi học trò không hiểu, không hình dung ra được cái “Lễ” chúng phải học là những giá trị nào?! Ta mặc cho nền giáo dục những khẩu hiệu xưa, nghe hay, nghe ý nghĩa, nhưng kỳ thực, nó chỉ còn là những cái áo!…”.
Thật là một cuộc hội thảo đầy ý nghĩa, gợi mở bao trăn trở suy tư về những nhức nhối đang tồn tại giữa lòng xã hội và ngay giữa lòng mỗi con người.
Xin hãy cười để trao đi niềm vui.
Xin hãy nhìn nhau để sớt chia niềm thông cảm.
Xin hãy nói để khích lệ, ủi an.
Xin hãy giang tay để đỡ nâng, dìu dắt.
Và xin hãy sống để mời gọi yêu thương…
Lạy Cha nhân từ! Yêu thương là một quyền năng xuất phát tự nơi Cha mà Cha đã trao ban cho chúng con. Xin tha thứ vì những lần chúng con sống như không cần đến ai, chúng con chai đá trước những khổ đau, bất hạnh của người khác cứ như là mãi mãi chúng con sẽ yên lành. Xin đốt nóng tình yêu nơi chúng con, để tan đi tảng băng vô cảm làm giá buốt nhân loại và giá buốt lòng Cha!...
Mẩu Bút Chì
(ảnh của Vũ Hưu Dưỡng)
*****
Kinh thưa Quý vị, đặc biệt các bạn trẻ,
Trong số những người thân của chúng ta
Không phải tất cả đều đã có máy điện toán (vi tính) hoặc có dùng email, hoặc đã có thể nhận được những tài liệu này...
Vì vậy, xin hãy ủng hộ chúng tôi bằng cách phổ biến tài liệu này bằng email hoặc in ra, photocopy và gởi cho người thân của Quý vị.
Nguyên nhân xuất phát từ đâu thì phải trị liệu từ chỗ ấy. Nói ở tầm vĩ mô cao cao, xa xa, chính quyền cần có một hệ thống pháp lý phù hợp để bảo vệ người dân, khích lệ họ sống tốt, sống đẹp. Về giáo dục, chúng ta cần một nền giáo dục mang tính nhân bản toàn diện, khơi gợi nơi con người những giá trị yêu thương, sống quảng đại, và có tinh thần sống liên đới với tha nhân. Tuy nhiên, “liệu pháp” mang tầm cỡ quốc gia này mang tính chiến lược lâu dài và “ngoài tầm với” của các “phó thường dân”. Ở phạm vi cá nhân, giáo dục gia đình góp phần định hình nhân cách cũng như ảnh hưởng rất lớn đến tâm tư, tình cảm của mỗi con người.
Con người sẽ bớt vô cảm đi nếu ngay từ trong gia đình và trong những mối quan hệ đời thường, ta biết tôn trọng phẩm giá, tôn trọng thân xác và tinh thần con người hơn các giá trị vật chất khác. Hãy biết rung động trước những nghĩa cử đẹp, và biết xót xa trước những bất hạnh trái ngang, tất sẽ biết sống cho đi và hi sinh cho người khác.
Trong giờ thảo luận, các đề tài đặt ra xoay quanh vấn đề thế nào là vô cảm, nguyên nhân, cách phòng ngừa và chữa trị hiệu quả nhất. Mọi ý kiến gần như thống nhất rằng, khi người ta mang những triệu chứng nêu trên là mắc “bệnh” vô cảm. Những ý kiến từ các bạn trẻ rất bất ngờ và thú vị. Một bạn nam ngoài hai mươi, nói rất triết lý rằng: “Vô cảm là một thái độ sống kết hợp giữa tôn sùng bạo lực và lạnh nhạt, xa cách với tình yêu. Người ta không quen nói về tình yêu, không quen thể hiện yêu thương cũng như nuôi dưỡng tình yêu trong cuộc sống, cho dù đó là tình yêu với người thân, với thiên nhiên hay nghệ thuật. Người ta dùng roi đòn để cho con ăn, dùng quát mắng để ru con ngủ, dùng bạo lực để giải quyết mọi mâu thuẫn. Thử hỏi, những đứa trẻ lớn lên trong môi trường ấy làm sao biết rung động, biết cảm thức và chia sẻ yêu thương? Xin hãy cổ súy tình yêu từ trong gia đình bằng sự ngọt ngào, bằng những ký ức đẹp qua câu chuyện kể, bằng những rung động tinh túy qua nghệ thuật, âm nhạc… để đẩy lùi vô cảm…”.
Cha Thịnh, Dòng Chúa Cứu Thế nhận định: “Chính sự vô thần dễ dẫn dắt người ta đến vô cảm. Bởi chính tôn giáo và đức tin đưa con người hướng thiện, hướng đến những việc làm có hậu, có phúc. Đằng khác, cái khốn khổ của con người là ta hay đặt sai cái “cảm” của mình, để rồi ta tự lừa dối những giá trị con người nơi chính chúng ta. Ta thường hân hoan đón những người giàu sang mà coi khinh những kẻ nghèo hèn, rồi để chính cái mã giàu sang ấy lừa bịp chúng ta…”.
“Con người mang trong mình hình ảnh của Thiên Chúa, nhưng cũng mang trong mình cái bản ngã của một con người sa ngã do sử dụng sai tự do mà Thiên Chúa ban cho” -- Cha Vũ Khởi Phụng tiếp lời -- “ vì thế người ta có thể triển khai cái nhạy cảm hay cái vô cảm nơi chính bản thân mình. Thế nhưng, oái ăm thay, đôi khi sự vô cảm lại trở thành sự “nhạy cảm ngược”! Nghĩa là người ta vô cảm với những giá trị hướng thượng, nhưng lại rất nhạy cảm với những cái tiêu cực. Ví dụ như có những đứa trẻ chán ngắt những phim truyện mang tính giáo dục, chuyển tải các giá trị cao đẹp của tâm hồn, nhưng lại rất khoái những phim đánh đấm, bạo lực hay ma quái. Vấn đề ở chỗ giáo dục. Vấn đề giáo dục là cần phải đặt ra trước hết một mô hình để rồi dựa vào đó mà giảng dạy. Ta đang có một nền giáo dục thiếu “triết lý giáo dục”, “ tiên học Lễ, hậu học Văn”, nhưng khốn nỗi học trò không hiểu, không hình dung ra được cái “Lễ” chúng phải học là những giá trị nào?! Ta mặc cho nền giáo dục những khẩu hiệu xưa, nghe hay, nghe ý nghĩa, nhưng kỳ thực, nó chỉ còn là những cái áo!…”.
Thật là một cuộc hội thảo đầy ý nghĩa, gợi mở bao trăn trở suy tư về những nhức nhối đang tồn tại giữa lòng xã hội và ngay giữa lòng mỗi con người.
Xin hãy cười để trao đi niềm vui.
Xin hãy nhìn nhau để sớt chia niềm thông cảm.
Xin hãy nói để khích lệ, ủi an.
Xin hãy giang tay để đỡ nâng, dìu dắt.
Và xin hãy sống để mời gọi yêu thương…
Lạy Cha nhân từ! Yêu thương là một quyền năng xuất phát tự nơi Cha mà Cha đã trao ban cho chúng con. Xin tha thứ vì những lần chúng con sống như không cần đến ai, chúng con chai đá trước những khổ đau, bất hạnh của người khác cứ như là mãi mãi chúng con sẽ yên lành. Xin đốt nóng tình yêu nơi chúng con, để tan đi tảng băng vô cảm làm giá buốt nhân loại và giá buốt lòng Cha!...
Mẩu Bút Chì
(ảnh của Vũ Hưu Dưỡng)
*****
Kinh thưa Quý vị, đặc biệt các bạn trẻ,
Trong số những người thân của chúng ta
Không phải tất cả đều đã có máy điện toán (vi tính) hoặc có dùng email, hoặc đã có thể nhận được những tài liệu này...
Vì vậy, xin hãy ủng hộ chúng tôi bằng cách phổ biến tài liệu này bằng email hoặc in ra, photocopy và gởi cho người thân của Quý vị.
Đặc biệt xin gởi cho những ai chưa có sử dụng internet
Xin chân thành cám ơn
conggiaovietnam@gmail.com
www.conggiaovietnam.net
Chế độ công an và khủng bố tư tưởng của cộng sản làm cho con người trở nên vô cảm trước mọi vấn đề..Nếu cuộc sống này mà tồn tại mại hỏi rằng dân tộc mình sẽ đi về đâu, người ta giữ đạo hơn là hành đạo, bởi vì sự thực hành không cho phép trong một thế giới mà ai cũng sống cho riêng mình.
Trả lờiXóa