Tai Hoạ Lại Đổ Xuống Đầu Gia Đình Lê Anh Hùng

QLB - 1.3.2013: Tai hoạ lại đổ xuống đầu gia đình anh Lê Anh Hùng - Người đã kiên trì hàng chục năm qua đi 'kiện củ khoai!'
Nếu những nội dung tố cáo của gia đình anh Hùng không đúng thì liệu những kẻ đang ngồi trên pháp luật có cần phải hết tống anh vào trại tâm thần lại đến bắt cóc vợ anh dụ dỗ cho 'một tỷ' đồng?
Việc bắt cóc và đánh đập vợ anh Hùng càng cho thấy bản chất lưu manh, côn đồ của kẻ gián điệp Tàu đã leo lên đỉnh cao danh vọng Hoàng Trung Hải, song vẫn không dấu được bản chất thật của mình!

Chuyện thật như đùa ở Việt Nam xảy ra như cơm bữa! Ngày nào còn chế độ độc Đảng, còn những kẻ chỉ biết phục vụ lợi ích riêng của mình ngồi trên đầu trên cổ nhân dân thì những vụ án như Lê Anh Hùng còn đầy rẫy... Có chăng chỉ có gia đình anh Hùng đã dũng cảm để nói lên sự thật!

Mời xem:
THƯ KHẨN GỬI ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI DƯƠNG TRUNG QUỐC
Kính gửi: ĐBQH Dương Trung Quốc

Chiều tối 27/2/2013, khi nhận được tin vợ tôi (Lê Thị Phương Anh) bị bắt và đang được đưa ra Hà Nội, tôi đã gọi điện thông báo ngay cho ông. Ông đề nghị là nếu có chuyện gì thì hãy gửi văn bản hoặc email cho ông, chứ nói qua điện thoại không thích hợp.

Sáng hôm sau, ngày 28/2/2013, tôi gặp vợ tôi ở Hà Nội và tìm hiểu cặn kẽ nguồn cơn. Vợ tôi cho biết là cô ấy cùng con trai thứ hai (Lê Quảng Hà, tên thường gọi ở nhà là Cu Tý) bị 9 người bắt cóc lên một chiếc xe ô tô vào khoảng gần 5h chiều hôm trước khi đang đi chợ ở thị trấn Khe Sanh, Quảng Trị (nơi vợ tôi có một quán nhậu nhỏ làm sinh kế). Trên đường đi từ Khe Sanh về Đông Hà, bọn họ đã gí súng và dao vào người vợ tôi để đe doạ, ép buộc cô ấy ký vào một tờ giấy với nội dung phủ nhận đơn thư tố cáo của tôi và hứa cho 1 tỷ VNĐ, nhưng cô ấy đã cự tuyệt không ký. Họ kiểm soát điện thoại của vợ tôi, thậm chí một người trong bọn họ còn đánh cô ấy chảy máu mồm, máu mũi.

Khi về đến Đông Hà, bọn họ yêu cầu vợ tôi chỉ đường về nhà bà ngoại vợ tôi, rồi thả con trai xuống để nó tự chạy về nhà. Sau đó, xe tiếp tục chạy ra thị trấn Gio Linh thì dừng lại và 4 người áp giải vợ tôi lên một chiếc xe khách có giường nằm để ra Hà Nội. Khoảng 5h sáng ngày 28/2/2013, họ thả vợ tôi xuống bến xe Giáp Bát. Vợ tôi liên lạc với tôi và từ nơi làm việc của mình ở Khu CN Tân Quang (Văn Lâm, Hưng Yên), tôi đã sang Hà Nội đón vợ.

Sau đó, vợ chồng tôi đã đến nhà nhà văn Nguyễn Tường Thuỵ, người đã theo rất sát vụ tôi bị bắt đưa vào trại tâm thần một cách trái pháp luật từ ngày 24/1 – 5/2/2013 và cũng đã tiếp xúc với vợ tôi, để trình bày về sự việc. Buổi chiều cùng ngày, tôi đã đưa vợ về lại Khe Sanh, Quảng Trị.

Đây chỉ là một trong rất nhiều lần vợ tôi bị đe doạ và khống chế; thậm chí những lần khác, mức độ nghiêm trọng còn lớn hơn nhiều. Rõ ràng, vụ bắt cóc và khủng bố này liên quan trực tiếp đến chuyện chúng tôi tố cáo các ông Nông Đức Mạnh – Nguyễn Tấn Dũng – Hoàng Trung Hải mà tôi đã gửi đơn thư trực tiếp cho ông ngày 6/6/2012 và ông đã trực tiếp chuyển cho Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng ngày 19/6/2012. Ngày 18/2/2013 vừa qua, cả tôi và vợ, nhân chứng sống của vụ tố cáo, người đã viết Bản Cam Đoan khẳng định tôi không bị tâm thần cũng như xác nhận vai trò của cô ấy trong câu chuyện, đã gặp ông tại văn phòng làm việc của ông ở 216 Trần Quang Khải, Hà Nội.

Vì vậy, tôi khẩn thiết đề nghị ông yêu cầu nhà chức trách phải ĐẢM BẢO AN TOÀN về TÍNH MẠNG và THÂN THỂ cho chúng tôi trong khi họ đang “xem xét” vụ tố cáo (như lời của ông Chủ tịch Quốc hội nói với ông ngày 25/10/2012 và ông đã cho tôi biết trong cuộc trao đổi giữa tôi với ông ngày 26/10/2012).

Kính chúc ông dồi dào sức khoẻ và hoàn thành tốt trọng trách mà cử tri và nhân dân đã giao phó.

Xin trân trọng cám ơn ông!

Khe Sanh, ngày 1/3/2013
Lê Anh Hùng

TB: Mời ông xem bài viết ngày 1/3/2013 của nhà văn Nguyễn Tường Thuỵ, “Phương Anh (vợ Lê Anh Hùng) bị bắt cóc 12 giờ”, trong đó có video clip vợ tôi thuật lại vụ bắt cóc.

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét