TNLT Tạ Phong Tần: Hãy Phó Thác Cho Chúa Quan Phòng

GNsP (16.10.2015) – Vừa qua, Hội Nhà báo Độc lập có bài phỏng vấn TNLT Tạ Phong Tần, người vừa bị nhà cầm quyền VN đưa từ nhà tù sang Mỹ.

PV: Gần 1 tháng chị rời khỏi Việt Nam để sang đất nước Hoa Kỳ mở đầu cuộc sống mới, không biết chị hòa nhập được với cuộc sống ở bên ấy hay chưa?

TPT: Nói là hòa nhập thì chưa, vì tôi vẫn chưa biết tự lái xe, chưa nói được tiếng Anh với người Mỹ bản xứ, nhưng ở đây có cộng đồng người Việt rất đông nên gần như không gặp trở ngại gì trong sinh hoạt hằng ngày. Điểm hay nhất ở Cali này là tất cả cơ quan công quyền, dịch vụ đều có nhân viên người Việt Nam (bắt buộc) để phục vụ cho người Việt.

PV: Chị thấy cuộc sống người dân bên Hoa Kỳ khác ở VN như thế nào? Có những gì tốt hay không tốt hơn ở VN?

TPT: Bên này dĩ nhiên là phải tốt hơn, ai cũng biết nếu Chính phủ Hoa Kỳ cho phép thì “cây cột đèn” ở Việt Nam nó cũng chạy sang Mỹ, nói gì đến con người. Có điều bất tiện là khó nhớ tên đường, địa điểm vì bảng hiệu tiệm quán, nhà hàng, khách sạn… bên này không ghi địa chỉ, tên đường phố lên như ở Việt Nam.

PV: Với những gì tốt đẹp trong cuộc sống mà người dân ở đất nước Hoa Kỳ đang được hưởng chắc hẳn là niềm mơ ước của nhiều người dân ở VN, vì lẽ này mà có không ít nguồn dư luận nói rằng bản thân chị cũng như nhiều người đấu tranh khác suy cho cùng đấu tranh cũng chỉ để được đi Hoa Kỳ sống, chị nói sao về nguồn dư luận này?

TPT: Đó là luận điệu xuyên tạc của bọn “dư luận viên” CSVN, nhằm bôi nhọ uy tín, làm mất lòng tin của nhân dân vớ người đấu tranh chống Cộng sản độc tài. Đi Mỹ mà phải đánh đổi bằng cái giá như Tạ Phong Tần thì cái giá đó quá đắt. Bản thân những kẻ đặt ra vấn đề ấy có dám đánh đổi không?

PV: ông CT QH Nguyễn Sinh Hùng từng phát biểu: “Không thể để một cái tội chống nhà nước quy định chung chung như vậy, muốn bắt ai thì bắt, đâu có được”. Từng là người bị xét xử về cái tội này, chị phản ứng sao về bản án dành cho chị qua lời phát biểu của ông Hùng?

TPT: Nhắc lại câu mở đầu trong Bản luận cứ bào chữa của Tạ Phong Tần tại phiên tòa sơ thẩm ngày 24/9/2012: “Tôi không công nhận tính hợp pháp của Cáo trạng nói trên, đó là sự vu khống, bịa đặt trắng trợn, vô căn cứ và bóp méo sự việc, hình sự hóa hành vi dân sự nhằm động cơ chính trị”.

Xin xem toàn văn bài bào chữa ở đây:
https://hr4vn.wordpress.com/2015/10/12/luancubaochua-taphongtan/

PV: Không riêng gì chị mà tự những người dấn thân đấu tranh cho một VN tự do- dân chủ nhân quyền đều khẳng định: rời khỏi đất nước không phải là không còn đấu tranh nữa vậy bản thân chị cũng như CLB NB Tự do đã vạch những hướng đi gì trong thời điểm trước mắt và lâu dài về sau?

TPT: Trước hết, tôi khẳng định tôi luôn luôn là một nhà báo tự do. Thời gian ở Việt Nam, tôi thể hiện quan điểm của mình bằng những bài báo đăng tải ở báo chí tiếng Việt hải ngoại và blog cá nhân của mình. Và còn phải lo đối phó với sự khủng bố của nhà cầm quyền CSVN; Hiện nay yếu tố thứ hai (khủng bố) đã bị loại trừ. Theo ý bạn thì ở đâu điều kiện làm việc của tôi tốt hơn?

PV: Theo chị thì truyền thông thông tin độc lập trong thời điểm hiện tại nó quan trọng như thế nào đối với người dân trong nước?

TPT: Bất cứ thời điểm nào người dân Việt Nam cũng cần đến truyền thông độc lập và sự thật về xã hội mình đang sống để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của mình; nhưng điều đó gây bất lợi cho nhà cầm quyền, chính vì thế mà họ mới bưng bít sự thật và cấm đoán, đàn áp truyền thông độc lập.

PV: Quay trở về vấn đề trong nước, hiện nay vấn để nổi trội là việc bức cung, nhục hình dẫn đến chết người tại các đồn công an, trại giam vậy lúc chị còn ở tù Việt Nam chị có bị bức cung, nhục hình hay không?

TPT: Không. Tôi đã tuyệt thực ngay sau khi bị bắt (và tuyệt thực đến 1 tháng 20 ngày) để tỏ rõ cho họ thấy rằng: Có những thứ mạnh hơn cái chết. Tôi không hèn như họ.

PV: Trước khi trở thành chiến sĩ đấu tranh dân chủ, chị vốn là một đại úy an ninh tức là người nằm trong bộ máy chính quyền Việt Nam. Vậy chị có tận mắt thấy được trường hợp nào mà công an, an ninh VN bức cung, nhục hình đối với người dân tại đồn công an, trại giam nơi chị công tác hay không?

TPT: Không phải “nằm” mà là “đứng”. Vì “đứng” mới đi ra sớm như vậy. Về chuyện bức cung, nhục hình, nếu không có sự chỉ đạo thì chẳng ai ngu mà làm. Thành tích hưởng chung, thằng to hưởng trước, thằng làm tự chịu trách nhiệm cá nhân. Nơi tôi công tác trước kia thì không có chuyện bức cung, nhục hình vì chính cán bộ CA cũng phải dè chừng lẫn nhau, sợ “bọn ác” nó tranh ghế lấy làm bằng “hạ bệ” thì mình chết.

PV: Vấn đề chính quyền VN vi phạm nhân quyền bây giờ không dễ gì che đậy được do sự phát triển của Internet, phản ứng của chị ra sao đối với chính quyền VN về vấn đề này?

TPT: Cái này phải hỏi nhà cầm quyền CSVN chớ sao lại hỏi Tạ Phong Tần?

PV: VN đã ký xong đàm phán TPP, cải thiện vấn đề nhân quyền lại là điều kiện Hoa Kỳ đưa ra để đàm phán với phía VN tại TPP, chị có nghĩ để đạt được TPP thì chính quyền VN buộc phải cải thiện vấn đề nhân quyền tốt hơn hay không?

TPT: Tất nhiên phải cải thiện, mà sự ra đi của Tạ Phong Tần (một kẻ “cứng đầu cứng cổ”, “chống đối quyết liệt” như bọn CA nói) sang Mỹ là một trong số bằng chứng điển hình.

PV: Phải thừa nhận phong trào dân chủ trong nước ngày một lớn mạnh, theo chị thì nó có ảnh hưởng như thế nào đến vấn đề dân chủ, nhân quyền ở VN?

TPT: Sinh thời, cụ Phan Chu Trinh có chủ trương: “Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”. Bây giờ phong trào dân chủ trong nước đang thực hiện cùng một lúc hai khâu “Khai dân trí, chấn dân khí”.

PV: Đối với anh em đấu tranh dân chủ trong nước, chị có gửi gắm hay chia sẻ điều gì về nơi họ hay không?

TPT: Khi ta thấy việc ta làm là hợp lẽ, ta đừng quan tâm đến lời bàn tán của thiên hạ. Hãy kiên nhẫn, kiên định, kiên cường mục tiêu lý tưởng. Công lý và danh dự bản thân phải đặt lên hàng đầu. “Sĩ khả sát, bất khả nhục” (Kẻ sĩ có giết chết nhưng không thể làm nhục). CSVN có thể cầm tù thân thể, nhưng không cầm tù được trái tim và ý chí. Hãy phó thác cho Chúa quan phòng.

Xin quý vị đọc lại các bài viết trong chuyên mục “Hướng về Thiên Chúa” trong blog này:
https://taphongtan.wordpress.com

Hãy yên tâm vì lúc nào cộng đồng người Việt tiến bộ, nhân loại tiến bộ toàn thế giới luôn ủng hộ cuộc đấu tranh của chúng ta.

1 nhận xét:

  1. Lá thư cho chị

    Chị Phong Tần kính yêu.
    Đêm nay, trong khung gian tĩnh lặng, em việt những giòng chữ này gởi về chị. Một người chị cao qúy của chúng em.
    Viết về một người Mẹ, Đặng thị Kim Liêng, ngọn đuốc sáng ngời của tình mẫu tử. Mẹ đã không còn là của riêng chị, Mẹ đã là Mẹ của chúng em, những đàn con đang bơ vơ giữa chợ đời nghiệt ngã.
    Mẹ đã dạy chị sống bằng tấm lòng nhân ái và trái tim đại lượng. Thân Mẹ đã ngã xuống, nhưng lữa tinh thần của Mẹ vẫn luôn ngời sáng. Anh đuốc của Mẹ đã xua tan tăm tối trong lòng con trẻ.

    Mẹ ạ!
    Lòng chúng được ấm nhờ tình yêu của chị, và trí chúng con được sáng nhờ lửa thiêng của Mẹ.

    Nay, lòng chúng con đã ấm, trí chúng con đã sáng, chân chúng con đã vững. Chúng con đứng lên, vai vuông, lưng thẳng, đầu ngay, nhìn về phía trước, đối chứng sự thật và nhận rõ nanh vuốt của kẻ thù:
    - Kẻ thù của chúng con, không phải là người, chúng là qủy dữ.
    - Loài qủy đỏ với chiếc lưỡu dài, chuyên nghề gian trá.
    - Sự gian trá, của một chủ thuyết bất nhân - Chủ thuyết Cộng sản.

    Chị dạy em, phá vỡ ngục tù, đập tan xiềng xích.
    Mẹ dạy em, chính nghĩa dương cao – tình dân tộc.
    Lạy Mẹ, con chẳng thể nào quên.
    Thưa chị, em ghi lòng tạc da.

    Chúng con, những đứa con yêu của Mẹ, mang giòng máu anh hùng, truyền thừa 4000 năm lịch sử, há lại lại cam tâm làm kiếp tôi đòi, thờ lạy ngoại nhân, dung dưỡng tội ác?

    Tổ Tiên đã dạy, lời hịch vẫn còn:
    “Thân này da ngựa bọc thây”.
    Nguyện làm con dân Việt, giữ tấm lòng son sắc, thủy chung. Sống chân thật chết uy nghiêm, hoà nhập cùng hồn thiêng sông núi, uy linh của Tổ Tiên.
    Chị ơi!
    Bao nước mắt, đã chảy khô không còn lệ. Chỉ còn nỗi hờn căm, thắp đuốc dậy trời Nam.

    Nay kính
    Quảng Nam

    Trả lờiXóa