Từ Bún Mắng, Cháo Chửi Đến Bài Hát RAP - Thanh Niên Công Giáo

728x90 AdSpace

Trending
13 tháng 8, 2015

Từ Bún Mắng, Cháo Chửi Đến Bài Hát RAP

Ngô Nhân Dụng: Một ông khách thấy cửa hàng quảng cáo bán con chim nói được nhiều thứ tiếng, bèn thử hỏi chim bằng tiếng Pháp: "Comment allez - vous? Con chim vui vẻ đáp: "Ça va bien, merci." Hỏi tiếp bằng tiếng Tây Ban Nha: "Como estas?" Trả lời ngay: "Muy bien!" Chuyển sang tiếng Anh: "How are you?" Chim nghiêng đầu lễ độ: "I'm fine, thank you!" Thích quá, ông khách nói tiếng Việt: "Khoẻ không?" Con chim gắt: "Đ.M. Hỏi gì hỏi mãi, sốt cả ruột!" Ông khách gật đầu khen: Nói thế mới là tiếng Việt.

Văn hào Dostoyevsky từng viết rằng một chữ trong tiếng Nga có thể diễn tả tất cả các tình tự của con người, ông xin lỗi không viết chữ đó ra, nhưng người Nga ai cũng đoán được.* Trong tiếng Việt cũng như lúc mừng rỡ bất ngờ. Quý vị cũng đoán được tiếng nào rồi. Đó là một “bộ phận hữu cơ” của tiếng Việt chúng ta, tuy không cần dùng mỗi ngày nhưng không thể thiếu được. Bởi vì nhiều lúc không dùng thì không có tiếng nào khác tương xứng!

Gần đây, ông Lê Hồng Sơn mới ra chỉ thị cấm dân Hà Nội không được văng tục, chửi rủa, mắng mỏ nhau nơi công cộng. Nghĩa là không ai được nói năng một cách tự nhiên, vô tư thoải mái nữa! Ông phó chủ tịch Thành phố ra lệnh Sở Văn hóa, Thông tin, Du lịch, Sở Giáo Dục và Đào tạo, cùng với tất cả các quận, huyện, thị xã dưới quyền ông, phải “kiểm tra, xem xét, có biện pháp xử lý nhằm hạn chế cao” những hành vi mà ông gọi là “thiếu văn hóa.” Khi nghe tin lệnh trên được ban hành, Bà Thảo, chủ nhân quán “bún mắng” ở Hà Nội nói: “Việc kiểm tra, xử lý thế nào tôi không biết! Chắc tôi sẽ không thay đổi!”

Muốn Bà Thảo thay đổi, chắc ông Lê Hồng Sơn phải làm theo lối đồng chí Vladimir Putin, cựu sĩ quan công an KGB đang làm tổng thống nước Nga: Phạt tiền! Tháng Năm năm 2015 ông Putin đã ban luật cấm không được văng tục, chửi thề trên báo, đài, phim ảnh, trong các sách in. Ai chửi mắng ngoài phố nếu bắt được sẽ phải nộp 2,500 đồng rúp tiền phạt (tương đương hơn 70 mỹ kim). Các công ty phạm luật sẽ bị phạt 50 ngàn rúp. Các cuốn sách có lời lẽ thô tục sẽ phải để trong bao niêm kín, ai muốn nghe chửi bới phải bỏ tiền mua mới được mở bao lấy sách ra coi. Dân Nga cảm ơn ông Putin nhân đạo hơn các đồng chí cộng sản thời xưa. Thời Stalin, chỉ cần bị tình nghi viết những lời cấm kỵ thôi một tác giả cũng được bỏ vào bao niêm kín, không mở ra được. Đầu tháng Tám, luật Putin bắt đầu áp dụng cho các bloggers, chắc ôngLê Hồng Sơn sẽ theo gót.

Ông Lê Hồng Sơn phải ra lệnh “kiểm tra, xem xét, xử lý” chắc vì dân ngoài phố chửi mắng hồ hởi quá. Có một quán “bún mắng” tại phố Ngô Sĩ Liên, một quán “cháo chửi” tại phố Lý Quốc Sư. Những quán đó rất đông khách, dù các bà chủ luôn mắng mỏ. Một bà đón khách như thế này: “Ăn bún gì? Tìm chỗ mà ngồi đi!” Hoặc, “Ăn xong rồi thì biến!” Một bà khác quở khách như con cháu trong nhà: “Nói gì mà nói lắm thế! Không ăn thì biến!” Hoặc là: “Hết cháo rồi! Đi đi!” Đó là những tiếng mắng mỏ được các bloggers thuật trên mạng, chắc chắn đã được sàng lọc cho nhẹ bớt 50%, thuật ngữ hàng chợ đã “chích ngừa” cả rồi. Muốn đạt được các danh hiệu “cháo chửi” và “bún mắng” thì chắc ngôn ngữ các cụ dùng phải đổ thêm rất nhiều mắm muối, ớt, tiêu, hành, tỏi hơn.

Văng tục, chửi thề đã thành nếp sống từ 70 năm qua, từ ngày dân Hà Nội được đảng “lãnh đạo.” Dạo một vòng 36 phố phường là được nghe liên tấu khúc các tiếng mắng, tiếng chửi, mới và cũ, phong kiến thực dân đến xã hội chủ nghĩa. Không riêng trên đường phố, trong trường học cũng vậy. Người Hà Nội vẫn kể một câu chuyện có ông thanh tra yêu cầu thầy giáo cấm học trò không được văng tục trong lớp. Thầy trả lời: “Vẫn cấm đấy chứ, nhưng cấm đ… được!” Sở Giáo Dục & Đào tạo thành phố Hà Nội có thể sẽ báo cáo lên ông Lê Hồng Sơn rằng họ muốn “kiểm tra, xem xét, xử lý” nhưng cấm … không được!

Những luật lệ của ông Putin hay của ông Lê Hồng Sơn chắc sẽ không có hiệu quả. Cứ coi thí dụ, các thành phố Sài Gòn và Hà Nội đều nghiêm cấm phóng uế nơi công cộng, cấm xả rác ngoài đường, bao năm nay có cấm được ai không? Đảng vẫn hô hào chống tham nhũng, chống hối lộ, đi tới đâu chưa?
Văng tục là một hiện tượng bình thường trong tất cả các xã hội. Hai nhà tâm lý học Timothy Jay và Kristin Janschewitz cho biết trong tiếng Anh có mươi tiếng chửi thề rất thông dụng. Mỗi ngày một người Anh cứ nói 20 tiếng thì một tiếng nằm trong danh sách đó. Một cuộc nghiên cứu ở Anh quốc cho biết chỉ có 10% người lớn không bao giờ chửi thề. Số người thú nhận họ chửi thề thường xuyên là 90% đàn ông và 83% phụ nữ. Chửi thề, văng tục là một “phương pháp thư giãn tinh thần.” Chửi xong rồi, người ta bớt giận, bớt uất ức, quay sang chuyện khác. Mấy nhà nghiên cứu đã ghi chép 10,000 lần nghe các tiếng chửi thề, người lớn cũng như trẻ con, và họ công nhận một điều: Chửi xong, người ta trở thành hiền lành hơn, không tính chuyện đánh lộn nữa!

Nhưng tại sao người ta cần chửi thề, cần mắng mỏ? Một nhà nhân học, Ashley Montague viết cuốn Nghiên cứu Hiện tượng Chửi Thề, The Anatomy of Swearing, in năm 1967, nhận xét rằng những tiếng chửi mắng, dù không nhắm vào ai hết, đều phát lên vì những bực bội, uất ức đối với xã hội chung quanh. Văng tục là để giải tỏa một tâm trạng bất bình vẫn bị che giấu, bị kiềm chế, đè nén trong lòng.

Những lãnh tụ cộng sản đều thuộc dòng họ Nghiêm Văn Túc, cho nên không nhìn ra, hoặc không chấp nhận lối giải thích đó. Leon Trotsky, người sáng lập Hồng quân Liên xô, năm 1923 viết rằng chửi thề là phi nhân bản, là di sản của chế độ nô lệ, không thể chấp nhận dưới chế độ xã hội chủ nghĩa đỉnh cao tiến bộ loài người! Nhưng sau năm 1975 những đồng bào miền Bắc vào Nam ai cũng thấy một điều: Trẻ em miền Nam không văng tục, chửi bới thản nhiên, vô tư và năng nổ như trẻ em miền Bắc! Nếu Trotsky sống lại, ông sẽ phải công nhận rằng một chế độ nô lệ hóa con người thì tất nhiên cũng khiến người ta phải chửi thề, văng tục nhiều hơn, thường xuyên hơn. Văng tục là một cách “phản đối bất bạo động” khi đứng trước cường quyền. Nhất là khi chế độ cường quyền đó lại cố giữ cái mặt nạ đạo đức giả! Trong các ngôn ngữ Tây Âu, những tiếng văng tục nặng nề nhất đều nhắm xúc phạm các vị thần thánh.

Các quán “bún mắng” “cháo chửi” ở Hà Nội là một hiện tượng bình thường. Nó có vai trò “trị liệu,” giảm bớt những nỗi tức bực trong lòng nói ra không được. Ở nước Mỹ thiếu hẳn loại quán ăn mắng chửi, cho nên ti vi họ phải bầy ra. Trong chương trình Seinfeld nổi tiếng kéo dài hàng chục năm vẫn ăn khách, người ta đã phải bày ra một quán “súp mắng.” Chủ quán cứ mắng khách hàng như tát nước vào mặt, có khi chỉ tay vào một người đang xếp hàng, quát: “Biến đi!” Người bị đuổi phải nhờ bạn bè xếp hàng mua “cháo” cho mình ăn! Họ gọi nó là “Quán Nazi!”

Nhưng nước Mỹ có lối giải tỏa những uất ức ở ngoài ti vi, là hát nhạc RAP. Gọi là nhạc cũng hơi gượng, vì những bài Ráp này bất chấp giai điệu. Nó giống như đọc thơ, đọc có nhịp, lên bổng xuống trầm không sao. Nhạc RAP xuất phát từ các xóm người Mỹ gốc Phi châu, hậu duệ những người bị bắt cóc bán làm nô lệ từ mấy trăm năm trước. Từ các “ghét tô” đen, RAP phát triển, tung ra ngoài, trở thành một loại “nhạc phản kháng” ai cũng có thể dùng.

Một thanh niên Việt Nam dùng nhạc RAP đang nổi tiếng là Son Nguyên, chắc tên thật là Nguyễn Sơn, thường xuất hiện dưới cái tên quốc tế, Nah. Nah là một du học sinh từ Việt Nam qua, theo họ Đại học Oklahoma (Oklahoma State University). Anh lớn lên sau năm 1975, hoàn toàn được nuôi dưỡng và đào tạo trong chế độ xã hội chủ nghĩa. Vì thế, khi được sống trong không khí tự do, nghe “nhạc phản kháng” RAP, Nah thấy không cần phải mở quán cháo chửi hay bún mắng cũng có thể giải tỏa được những u uất sau bao năm sống dưới chủ nghĩa xã hội.

Bài nhạc Ráp nổi tiếng của Nah có cái tên tắt, “DMCS,” mới ngó tưởng là tên tiếng Anh. Nhưng khi nghe mới hiểu, đó là tiếng Việt. Những câu hát trong bài “DMCS” nghe đại khái như vầy:
“Dân thì ai oán! dmcs!
“Đất nước thì đem bán! dmcs!”

Hoặc là:
“Mày dám bán đất đai tổ tiên! dmcs
“Tụi tao đ. chịu làm nô lệ! dmcs!”

Bài “DMCS” xuất hiện trên YouTube đầu năm 2015, trong ba tháng đã có 600,000 người vào nghe và hát theo! Sau đó, Son Nguyên đã được công an làm việc, và đổi chiều 180 độ, quay sang ca ngợi chế độ! Nhưng những câu hát đã tung ra rồi, con ngựa Tứ cũng không đuổi kịp nữa!

Cả ông Lê Hồng Sơn và cậu Son Nguyên đều không thể cấm các trang mạng phổ biến bài hát DMCS! Mà chắc lệnh cấm của ông cũng không làm cho các quán Bún Mắng, Cháo Chửi ngưng hoạt động! Bởi vì “phàm vật bất bình tắc minh,” người dân biết giải tỏa những nỗi uất ức bằng cách nào khác ngoài cách chửi thề?

Chú thích: *Nhiều người giải thích chữ Nga mà Dostoyevsky nhắc tới đọc là “khuy!”

Nguồn: http://www.diendantheky.net/2015/08/ngo-nhan-dung-tu-bun-mang-chao-chui-en.html
Từ Bún Mắng, Cháo Chửi Đến Bài Hát RAP Reviewed by TN CG on 8/13/2015 Rating: 5 Ngô Nhân Dụng: Một ông khách thấy cửa hàng quảng cáo bán con chim nói được nhiều thứ tiếng, bèn thử hỏi chim bằng tiếng Pháp: "Comme...

Không có nhận xét nào: