Lenin và Engels: "TUYÊN CHIẾN VỚI TÔN GIÁO LÀ NGU XUẨN"

(TNCG) - Lenin và Engels: "TUYÊN CHIẾN VỚI TÔN GIÁO LÀ NGU XUẨN"

"Hãy lật cái lưng của người tín đồ Phật giáo Hòa Hảo ra thì rõ ràng cũng là da vàng, cắt lấy máu của người tín đồ PGHH cũng là máu đỏ như Chủ Tịch Hồ Chí Minh, như Ông Nông Đức Mạnh, cũng như tất cả các ông . Cũng cùng là dòng giống con Hồng cháu Lạc. Tại sao lại phải giết nhau?"

(Lê Quang Liêm, Hội trưởng Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy)

Cứ chiếu tinh thần Marx Lenin về vấn đề tôn giáo thì các phong trào như Công giáo yêu nước, Phật giáo yêu nước, Ban Đại Diện Phật giáo Hòa Hảo Trung ương (không phải PGHH Thuần Túy), Giáo hội Phật giáo Việt Nam (không phải GHPGVN Thống Nhất) và tổ chức chóp bu Ban Tôn giáo Chính phủ v.v. không có lý do tồn tại. Pháp lệnh Tín ngưỡng, Tôn giáo và các trò lỉnh kỉnh khác, theo tinh thần Engels là trò "ngu xuẩn". Bài này nhằm trình bày các chỉ dạy của Marx, Engels và Lenin cho Cộng sản Quốc tế về cách đối phó với tôn giáo. Sau đó xét xem Đảng CSVN đã phản bội các tổ phụ của họ như thế nào.

A. QUAN ĐIỂM MÁC-LÊ VỀ TÔN GIÁO

Quan điểm chính thống của cộng sản, tức của Marx-Engels và Lenin về tôn giáo được trình bày minh bạch nhất trong đề cương Lenin viết tháng 5 năm 1909, nhan đề "Thái độ của Đảng Công nhân đối với tôn giáo – bản Anh ngữ The Attitude of the Workers' Party to Religion" (Lenin toàn tập, tập 15 trang 402-413). Các ông này có lúc gọi đảng cộng sản là Đảng Công nhân (The Worker's Party), có lúc Đảng Dân chủ Xã hội (The Sosialist-Democrates). Ở đây ta gọi là "Đảng" cho gọn.

1. Nguồn gốc tôn giáo: theo Cộng sản, tôn giáo là lối thoát của kẻ nô lệ. Lenin viết, "Tôn giáo là á phiện đối với con người. Tôn giáo là một loại rượu tâm linh, trong đó những người nô lệ của chế độ tư bản nhận chìm gương mặt nhân bản của mình, [và đánh chìm luôn] nhu cầu về một cuộc sống ít nhiều xứng đáng với con người - Religion is opium for the people. Religion is a sort of spiritual booze, in which the slaves of capital drown their human image, their demand for a life more or less worthy of man."

Với bút pháp sắc sảo, Lenin khẳng định bốn điều về nguồn gốc tôn giáo:

a. Vì sống lầm than mà người nô lệ tìm đến tôn giáo
b. Tôn giáo không giải quyết được khổ đau, mà chỉ là một loại bùa mê quên đau
c. Khổ đau thực sự không biến mất, mà người khổ (nô lệ ) bị chết chìm trong mê hoặc, mất cả bản thân như một con người, mà tan cả giấc mơ giải thoát
d. Điều thứ tư, và quan trọng nhất, được xác định trong một đoạn riêng, "Vì bất lực trong cuộc chiến đấu chống bóc lột, giai cấp bị bóc lột mới có phản ứng không tránh được là tin vào một cuộc sống tốt đẹp hơn sau khi chết - Impotence of the exploited classes in their struggle against the exploiters .. inevitably gives rise to the belief in a better life after death". Kết luận này chuẩn bị cho vai trò cứu tinh của Đảng CS.

2. Tại sao giai cấp bóc lột cũng theo đạo và sùng đạo? Trước câu hỏi này, Lenin đáp, "Họ được tôn giáo dạy rằng thực hành bác ái trên trần thế là cách rất rẻ tiền để biện minh cho toàn bộ sự hiện hữu của mình như những kẻ bóc lột và như vậy họ mua được cái vé hạnh phúc trên thiên đàng với giá hời – They are taught by religion to practise charity while on earth, thus offering them a very cheap way of justifying their entire existence as exploiters and selling them at a moderate price tickets to well-being in heaven."

Đối với Lenin, các hoạt động từ thiện, bố thí, cúng dường, từ bi, bác ái... chỉ là mua vé Thiên đàng hoặc Niết-bàn. Không có tình người nơi người làm việc bác ái.

3. Nếu thế, tôn giáo có ích? Ít nhất tôn giáo cũng giúp ích trong việc gây mê, không đau? Lenin trả lời KHÔNG. Theo đạo là quàng vào cổ mình cái ách do những kẻ bóc lột làm ra, "Cái ách tôn giáo đè nặng trên nhân loại chỉ là sản phẩm và phản ảnh của cái ách kinh tế đặt trên xã hội – the yoke of religion that weighs upon mankind is merely a product and reflection of the economic yoke within society."

Kết luận tự nhiên là: tôn giáo là trở ngại, phản lực lớn nhất của cách mạng. Vậy cách mạng phải xử lý tôn giáo như thế nào? Đến đây chúng ta gặp những chỉ đạo quan trọng nhất của Lenin về tôn giáo.

4. Đảng phải xử lý tôn giáo thế nào? Câu trả lời sẽ rất bất ngờ cho những người quen với hiện thực bách hại tôn giáo tại Liên bang Sô-viết, Đông Âu, Trung Quốc và Việt Nam, từ năm 1917 tới nay. Đây là câu trả lời minh bạch:

Đảng không cần làm gì cả, cứ để cho tôn giáo chết dần!

Tác giả độc lập Einde O'Callaghan viết "Marx, Engels và Lenin cả ba người đều nhất trí rằng phải có sự phân ly hoàn toàn giữa Nhà thờ và Nhà nước, và Nhà nước không bao giờ nên ra luật về tôn giáo, không yểm trợ tôn giáo này cũng không cấm đoán tôn giáo khác. Cả ba người đều chống đối các lập luận cấm tôn giáo dưới chủ nghĩa xã hội – Marx, Engels and Lenin all agreed that there should be complete separation of church and state and that the state should never make laws about religious belief, either to support one religion or to ban another. All three were opposed to arguments that religion should be banned under socialism".

Lenin trách những đồng chí khuynh tả hơn cộng sản, cách mạng hơn cách mạng, cứ muốn vỗ ngực khoe mình là vô thần và muốn gây chiến với tôn giáo. Ông viết, "Engels thường xuyên lên án các nỗ lực của những người muốn tả khuynh hơn hoặc cách mạng hơn những người theo dân chủ xã hội, nhằm đưa vào cương lĩnh Đảng Công nhân một tuyên bố công khai về chủ nghĩa vô thần, theo chiều hướng tuyên chiến với tôn giáo – Engels frequently condemned the efforts of people who desired to be "more left" or "more revolutionary" than the Social-Democrats to introduce into the programme of the workers' party an explicit proclamation of atheism, in the sense of declaring war on religion".

Lenin viết tiếp "... Engels gọi sự hùng hổ tuyên chiến với tôn giáo của bọn người kia là đồ ngu xuẩn - Engels called their vociferous proclamation of war on religion a piece of stupidity"

Tóm lại, chủ thuyết cộng sản chính thống về tôn giáo có sáu nguyên tắc như sau:
Nguyên tắc 1: Tách tôn giáo ra khỏi nhà nước.

Nguyên tắc 2: Không cấm đoán, không yểm trợ

Nguyên tắc 3: Đối xử đồng đều giữa các tôn giáo

Nguyên tắc 4: Bất can thiệp

Nguyên tắc 5: Không quy chế hóa

Nguyên tắc 6: Để cho tôn giáo tự sinh tự diệt

B. CSVN VI PHẠM GIÁO HUẤN MÁC-LÊ VỀ TÔN GIÁO


Sau 83 năm hoạt động, Đảng CSVN (1929-2012), thể hiện như một tổ chức ĐỘC QUYỀN YÊU NƯỚC, ĐỘC QUYỀN BÁN NƯỚC. Từ khi họ quay về với tư bản bóc lột và áp dụng chính sách tôn giáo như hiện nay, họ lại thêm ĐỘC QUYỀN PHẢN ĐỘNG.
Những vi phạm nguyên tắc 1 "tách tôn giáo ra khỏi nhà nước"

Vi phạm nặng nề nhất là thành lập các giáo hội quốc doanh, dùng các đảng viên làm tay sai. Về điều này, Cụ Lê Quang Liêm, hội trưởng Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy viết: "Đây là một cái quái thai của thời đại vì tự cổ chí kim, từ đông sang tây, khắp thế giới có ai thấy có một tôn giáo nào, dù là thiểu số, lại do một đảng viên CS lãnh đạo không?" (Thư ngày 10.11.2010 gửi Đảng, Nhà nước VN và TTK Liên hiệp quốc)

Thành lập Ban Tôn giáo, "một đơn vị trong Ban Nội chính Chính phủ và trực thuộc Thủ tướng phủ" (nghị định số 566/NĐ-CP ngày 2.8.1955), là vi phạm nguyên tắc độc lập giữa nhà nước với tôn giáo. Thêm hai chữ "chính phủ" vào danh xưng thành Ban Tôn giáo Chính phủ càng chứng tỏ sự pha trộn thế quyền với thần quyền rõ rệt hơn. Chức năng của ban này là quản lý tôn giáo (quyết định số 134/2009/QĐ-TT ngày 03 tháng 11 năm 2009). Ban Tôn giáo Chính phủ có chức năng ngang hàng một tổng cục trong cơ cấu tổ chức hành chánh, nhưng lại nắm quyền sinh sát trên mọi tôn giáo, những phân cục.

Nghị định về Ban Tôn giáo Chính phủ, phần nhiệm vụ, cho thấy CSVN coi các tín đồ như những tên tội phạm tiềm năng – cần được đặc biệt chiếu cố hướng dẫn vào con đường tôn trọng luật pháp, nếp sống văn minh, yêu nước, đoàn kết dân tộc, không gây xáo trộn chính trị, phá hoại kinh tế và an ninh quốc phòng. Như vậy khi một người rửa tội hay quy y là hắn khoác lên mình một bản án. Ban Tôn giáo Chính phủ có nhiệm vụ giúp cho đương sự tránh bản án ấy khỏi thi hành, bằng năm cách:

"Thứ nhất,... bảo đảm cho tôn giáo đồng hành gắn bó với dân tộc, tuân thủ pháp luật, giữ vững độc lập dân tộc và chủ quyền quốc gia".

* Nhận xét: Điều này nêu lên lý do cơ bản tại sao cần phải quản lý chặt chẽ tôn giáo – vì các tín đồ bản chất tiềm tàng là những tên phạm pháp, phản quốc, lăm le bán đứng hải đảo, địa giới cho ngoại bang.

"Thứ hai, thường xuyên chăm lo đời sống vật chất và văn hóa tinh thần, nâng cao trình độ mọi mặt tín đồ các tôn giáo... ổn định chính trị, an ninh quốc phòng".

* Nhận xét: về lý thuyết đây là một sự phân biệt đối xử, ưu đãi các tín đồ hơn những người không tin. Trên thực tế đây là một sự giả hình quá trơ trẽn. Nhưng thâm ý của người làm luật lại nằm trong câu cuối cùng – phải kiểm soát các tín đồ vì họ là mối đe dọa cho an ninh quốc phòng và ổn định chính trị.

"Thứ ba, tăng cường công tác quản lý nhà nước"


* Nhận xét: Đây là cốt lõi chính sách tôn giáo của CSVN – QUẢN LÝ TÔN GIÁO. Nó vừa đi ngược giáo huấn của Mác-Lê, vùa đi ngược quyền tự do tín ngưỡng trong đó điều kiện căn bản là tôn giáo độc lập với nhà nước.


"Thứ tư, tăng cường tuyên truyền, hướng dẫn, giúp đỡ các tín đồ và chức sắc tôn giáo nâng cao tinh thần cảnh giác, chủ động ngăn ngừa và đấu tranh làm thất bại âm mưu và hoạt động lợi dụng tôn giáo của các thế lực thù địch chống lại sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước của dân tộc ta."

* Nhận xét: CSVN vẫn coi tất cả các tôn giáo (hay ít nhất một số tôn giáo) là tay sai ngoại bang. Xin tham khảo các tài liệu do chính Ông Hồ Chí Minh viết về đạo Da-tô khi ông còn ở Paris, London và Moskva. Nếu có ai đặt câu hỏi trong năm nhiệm vụ của BTGCP, nhiệm vụ nào quan trọng nhất, ta có thể khẳng định mà không sai lầm là nhiệm vụ thứ tư này. Không riêng gì đạo Da-tô mà tất cả các tôn giáo có ý thức tách đạo khỏi vòng kiềm tỏa của Đảng đều là kẻ thù của dân tộc (xin đọc lịch sử liên hệ Cộng sản với Hòa Hảo, Cao Đài, cũng như Trung Quốc đối xử với Pháp luân công, Công giáo). Cũng chính nỗi lo sợ sức mạnh tiềm ẩn và vĩnh cửu của tôn giáo mà Đảng phải đưa ra một sắc lệnh và một nghị định kém khai hóa như thế.

Thứ năm, xây dựng và củng cố tổ chức Đảng và hệ thống chính trị ở cơ sở địa bàn có các tín đồ tôn giáo thật vững mạnh.

* Nhận xét: Đây là trực tiếp lồng Đảng vào trong giáo hội.

Những vi phạm nguyên tắc 2 "Không cấm đoán, không yểm trợ"

Ls Scott Johnsen thuộc Human Rights Watch, trong cuộc phỏng vấn do Việt Hà thực hiện cho đài Á Châu Tự do, đã tuyên bố: "Theo tôi, Việt Nam là một nước một đảng độc tài, họ làm tất cả những gì có thể để cố gắng duy trì quyền lực. Vì thế họ cần phải đàn áp con người, đàn áp những người đối lập dám lên tiếng đấu tranh vì quyền con người, vì tự do tôn giáo, chẳng hạn như Phật giáo".

1. Mọi tôn giáo đều phải có giấy phép hoạt động. Để được phép, phải qua nhiều "khâu" phức tạp: đăng ký để được cấp "Giấy đăng ký hoạt động"; trong giai đoạn đăng ký, tôn giáo chỉ được hoạt động giới hạn như một ứng viên tập theo đạo quốc doanh; nếu hội đủ những điều kiện do Đảng đề ra, tôn giáo mới được cấp "Giấy công nhận"; nhưng giấy phép này không có giá trị một lần, mà mỗi sinh hoạt, kể cả khóa tu tập, Phật pháp, cấm phòng, họp thường niên, đều phải xin phép và có thể bị chính quyền đình chỉ (vì bất cứ lý do nào, như an ninh quốc phòng, ổn định chính trị, đoàn kết dân tộc, phát triển kinh tế, văn hóa, văn minh, nếp sống mới). Trong tất cả các "khâu" đó, quan trọng nhất là mọi đơn xin đều phải qua một trung gian và đề bạt của nhóm tu sĩ thân tín của nhà nước (thường gọi là sư/cha quốc doanh).

2.
Một hình thức vi phạm quyền tự do tín ngưỡng hiển nhiên nhất là mặt sau tờ chứng minh nhân dân. Luật hành chánh của các nước tân tiến cấm không cho bất cứ cơ quan công tư nào hỏi về tôn giáo của người khác. Nhưng trên tờ chứng minh nhân dân nước CSVN có ô riêng buộc người dân khai tôn giáo mình theo. (Cũng trên tờ CMND, người công dân VN còn phải khai dị hình dị tướng, cái mà ở các nước văn minh, đứa trẻ ba tuổi đã được dạy không được tò mò, mà phải kín đáo tôn trọng).

3. Nếu kể, dù thật sơ sài, hết các vụ đàn áp tôn giáo tại Việt Nam, e rằng phải vài ngàn trang sách. Vì vậy, không cần kể ở đây việc đàn áp các tôn giáo lớn như Phật giáo, Công giáo và Tin Lành, vì các tin tức liên quan đã được phổ biến rộng rãi khắp thế giới. Các tôn giáo lớn cũng có sự hậu thuẫn, can thiệp của tôn giáo hoàn cầu. Trong khi đó, các giáo phái khác như Hòa Hảo, Cao Đài bị trù dập trong bóng tối ít ai biết tới.

Vì vậy, xin chỉ đơn cử Phật giáo Hòa Hảo. Trong văn thư gửi Đảng và Chính phủ, nhằm xin trả tự do cho bà Mai Thị Dung, Cụ Lê Quang Liêm (PGHH Thuần Túy) viết: "PGHH luôn luôn là một nạn nhân thê thảm nhất trước chủ trương nghiệt ngã của đảng CSVN" . Cụ Hội trưởng Lê Quang Liêm (91 tuổi) kể về những đàn áp của CSVN như sau:

"Đức Huỳnh Phú Sổ, bị CSVN ám hại 2 lần . Lần thứ nhất vào tháng 9 năm 1945 và lần thứ hai vào ngày 17-4-1947 nhằm ngày 25 tháng 2 nhuần năm Đinh Hợi và sau đó CSVN luôn tiếp tục theo đuổi chủ trương “tận diệt PGHH” trong mọi bối cảnh, trong mọi tình huống với mọi thủ đoạn , âm mưu có thể được , để trừ hậu hoạn."

– "Hằng ngàn Trị Sự Viên, nhân sĩ PGHH bị CSVN giết. Hằng ngàn gia đình PGHH bị nhà tan cửa nát . Hiện giờ còn nhiều mồ chôn tập thể những thi hài nạn nhân PGHH bị CS giết, đại thể như ở tại Phú Thuận (Đồng Tháp) còn một nấm mồ với 467 thi hài , dầm sương dãi nắng, chơ vơ cùng tuế nguyệt. Ở Trường Long (Cần Thơ)… ở Bến Tre, v.v"


"Từ sau ngày 30-4-75, CSVN trắng trợn thẳng tay triệt tiêu PGHH, có thể nói là suốt một thời gian 24 năm dài (1975-1999) PGHH như hoàn toàn bị xóa tên trong hàng ngũ cũng như trong mọi sinh hoạt tôn giáo trên đất nước VN."

"Đến tháng 5 năm 1999, trước sức tranh đấu ôn hòa nhưng quyết liệt của Khối PGHH TT đòi tái phục hoạt Giáo Hội PGHH, được thế giới tự do quan tâm , nhà cầm quyền CSVN phải dàn dựng cho ra đời Ban Đại Diện PGHH Trung Ương do Nguyễn Văn Tôn, một đảng viên CS có 61 tuổi đảng làm Hội Trưởng và 80% Trị Sự Viên trong Ban Đại Diện PGHH Trung Ương này cũng đều là đảng viên CS."

"Từ năm 2000 đến nay, chỉ trong vòng 10 năm mà có trên 30 cán bộ PGHH TT phải vào tù với những bản án từ 3 năm đến chung thân. Hiện giờ còn 14 cán bộ PGHH TT đang ở tù tại trại tù Xuân Lộc (Đồng Nai) và luôn luôn bị ngược đãi đến mức độ có người phải lâm bịnh mà chết , đáng kể là khi bị bịnh thì chỉ được chữa trị “qua loa lấy lệ” với mục đích “chết một con nhòn một mũi” . Trước đây Ông Hà Hải , Chánh Thư Ký Giáo Hội Trung Ương PGHH TT bị án tù 5 năm, giam ở trại tù Xuân Lộc, đến năm thứ 3 thì cũng vì bị ngược đãi nên phải mắc bịnh ung thư phổi mà chết. Bây giờ lại đến phiên Mai Thị Dung, , một nữ cán bộ PGHH TT năng nổ, tích cực tranh đấu vì lý tưởng “TỰ DO TÔN GIÁO” nên bị kêu án đến 2 lần, trước sau 11 năm và bị giam ở trại tù Xuân Lộc. Ba năm qua, Mai Thị Dung bị bạo bịnh mà không được giới hữu trách cho chữa trị gì hết, mặc dù người nhà nhiều lần khẩn cầu và cả đến tôi (Lê Quang Liêm) cũng tìm đủ mọi cách để cho Mai Thị Dung được chữa trị, nhưng đều không được nhà cầm quyền đáp ứng. Nay thì Mai Thị Dung sắp chết, đáng lý nhà cầm quyền CS với tình người và người nên tìm đủ mọi cách để giúp đỡ nạn nhân đi chữa trị , trái lại giới hữu trách ở trại giam lại “thừa nước đục thả câu” bảo Mai Thị Dung phải ký giấy nhận tội thì mới được cứu xét đến việc đi chữa bịnh. .. Không chỉ có Mai Thị Dung mà cả hằng chục tù nhân PGHH đang ở tù tại trại giam Xuân Lộc đều nhất quyết không ký giấy nhận tội . . . vì thực sự trên cơ sở pháp lý họ có tội gì? Tội đòi hỏi Tự Do Tín Ngưỡng, Tự Do Tôn Giáo” ư ?"

(Thư số 892/VT/TƯ ngày 10.11.2010 PGHH Thuần Túy gửi CSVN và TTK Liên Hiệp Quốc)

4. CSVN ĐÁNH PHÁ TÔN GIÁO Ở HẢI NGOẠI.

Luật sư Scott Johnsen (Human Rights Watch) nêu một số bằng chứng CSVN có thâm nhập vào các giáo phái của người Việt ở hải ngoại để phá hoại :

- "Có một trường hợp đặc biệt là có một nhà sư ở miền Tây Úc, ông đã từ chối không tuân theo chính quyền cộng sản Việt Nam, không chịu sự kiểm soát của chính quyền Việt Nam, vì thế họ đã tìm cách thâm nhập và tạo sức ép lên ông. Ông đã dẫn phái đoàn các nhà sư Việt Nam ở hải ngoại đến quốc hội Úc theo lời mời vào năm ngoái. Ngay ngày hôm sau, chùa của ông bị báng bổ. Vào hồi đầu tháng 10 năm 2009, cũng vị sư đó dự hội thảo về Phật giáo ở Los Angeles và họ tuyên bố là họ sẽ không từ bỏ tự do tôn giáo và không đầu hàng cộng sản, tiếp tục đấu tranh cho nhân quyền, thì ngay sau đó một tượng phật trong chùa của ông bị chặt đầu"

- "Cũng vào đầu năm 2009, vị sư này đã tài trợ cho một chuyến đi của giáo hội phật giáo Việt Nam thống nhất đi Paris để tuyên truyền một cuốn sách của Hòa thượng Thích Quảng Độ. Chỉ vài ngày sau ông nhận được một bức thư cáo phó cho ông gửi đến đúng địa chỉ của ông"

- "Kiểu làm này của họ đã được thực hiện trong nhiều năm. Họ hứa với một vài vị sư tham gia để phá hoại phong trào dân chủ, phá hoại các nhóm hải ngoại. Bảo họ tham gia vào các nhóm đó, dò la tin tức, mang tin tức về cho chính quyền Việt Nam, cố gắng tạo sự chia rẽ. Tôi đã phỏng vấn một trường hợp 2 năm trước. Có một người Thượng muốn được đi North Carolina thăm gia đình. An ninh bảo ông ta là ông ta không thể đi, nhưng nếu ông ta cộng tác làm gián điệp theo dõi cộng đồng người Thượng ở North Carolina cho chính quyền thì họ sẽ để ông đi. Họ đã làm ở Mỹ, thì tại sao không làm ở Úc, nhất là với trường hợp của vị sư vừa nói với những sự kiện hết sức trùng hợp"


- "Họ thiết lập một mặt trận. Họ có một hội thảo hồi tháng giêng năm 2009 gọi là phật giáo Việt Nam đoàn kết liên lục địa. Tôi đã nói chuyện với những nhà đấu tranh cho Phật giáo lâu năm, họ có những thông tin về mặt trận này. Việt Nam muốn các giáo phái ở hải ngoại không được nói về chính trị. Vì thế họ sử dụng mọi mánh khóe để làm cho các Phật tử ở hải ngoại phải im lặng, chịu theo đường lối của đảng Cộng sản"

(Theo cuộc phỏng vấn của ký giả Việt Hà, Đài Á châu Tự do ngày 15.7.2007)

Những vi phạm nguyên tắc 3 "Đối xử bình đẳng giữa các tôn giáo"

1. Đảng phân biệt đối xử giữa các giáo hội quốc doanh và giáo hội độc lập. Đối với Phật giáo, nhà nước chỉ công nhận Giáo hội Phật giáo Việt Nam, mà phủ nhận, thậm chí đàn áp Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất. Đối với Hòa Hảo, họ phủ nhận Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy để lập ra Ban Đại Diện Phật giáo Hòa Hảo Trung ương; Đối với Công giáo thì Hội đồng Giám mục phải chịu sự kiểm soát của Ủy ban Đoàn kết Công giáo (gồm trên 100 linh mục quốc doanh)

2.
Đảng đối xử bất bình đẳng bằng cách gây chia rẽ tôn giáo. Bằng tivi, báo chí, sách vở và cả côn đồ, Đảng mượn mồm và tay chân tôn giáo nọ đánh phá tôn giáo kia. Đặc biệt Đảng núp dưới những trang nhà có tên là "Phật giáo" để mạ lị, xuyên tạc giáo lý và lịch sử các đạo độc thần (Do-thái giáo, Công giáo, Tin lành, Hồi giáo) nhưng nếu đọc kỹ "hơi văn" sẽ thấy chỉ có một luận điệu quen thuộc của "Da Tô bí kíp" và của "Nguyễn Ái Quấc". Nếu hỏi tại sao Đảng lại đặc biết thù ghét độc thần giáo, thì câu trả lời là Đảng cũng là một tôn giáo độc thần, nhưng độc đoán.

3. Không công nhận Lễ Giáng sinh như ngày quốc lễ, là một quyết định công bằng, đáng khen. Nhưng Đảng khiêu khích một cách không cần thiết khi cố tình xếp ngày thi tốt nghiệp và thi tuyển vào ngày Lễ Giáng sinh hay Lễ Phật đản

Những vi phạm nguyên tắc 4 "Bất can thiệp"

- Đảng tự cho phép mình khai sinh hay khai tử một giáo hội

- Đảng can thiệp vào việc đào tạo tu sĩ tôn giáo

- Đảng can thiệp vào việc bổ nhiệm các chức sắc tôn giáo

- Đảng can thiệp vào nội dung kinh sách của tôn giáo

- Đảng can thiệp vào sinh hoạt tế tự

- Đảng can thiệp vào hoạt động xã hội và văn hóa của tôn giáo

- Đảng can thiệp vào sinh hoạt nội bộ của nhà thờ, chùa chiền, chủng viện, tu viện

- Đảng đòi đích thân phân phát tiền bạc và phẩm vật cứu trợ của các cơ quan từ thiện tôn giáo

Trong 30 năm (1945-1975), Đảng dòm ngó vào cả nhà bếp, gầm giường của dân. Ngày nay không thấy ghi công tác này trong pháp lệnh hay quyết định chính phủ về tôn giáo, nhưng với những lý do "an ninh quốc phòng", "trật tự xã hội", "nếp sống văn minh" v.v. họ muốn dòm, muốn chui vào đâu cũng là làm công tác cách mạng mà thôi!

Những vi phạm nguyên tắc 5 "Bất quy chế hóa"


CSVN, đi ngược với giáo huấn Mác-Lê, ban hành ba văn kiện để quy chế hóa tôn giáo, đó là

Pháp lệnh Tín ngưỡng, Tôn giáo, số 21/2004/PL-UBTVQH11

Nghị định Hướng dẫn thi hành một số điều của Pháp lệnh tín ngưỡng, Tôn giáo, số 22/2005/CP

Quyết định về Ban Tôn giáo Chính phủ, số 134/2009/QĐ-TTg

Quy chế hóa tôn giáo là đi ngược giáo huấn Mác-Lê.

Đặt ra các luật lệ bách hại trá hình là phản dân tộc.

1) Quy chế hóa tôn giáo:
Về PLTNTG, Luật sư Trần Thanh Hiệp nhận xét: "Pháp lệnh này có 41 điều thì 37 điều dành cho việc qui chế hoá quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo và 4 điều cho việc thi hành pháp lệnh. Trong số 37 điều kể trên, chỉ có 1 điều độc nhất là không thấy có vết tích gì của sự hạn chế. Đó là điều 1. Còn 36 điều còn lại thì được dùng để bao vây, bào mòn, thậm chí mượn pháp lý để vô hiệu hoá công khai và hợp pháp, quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Những gì chưa bị vô hiệu hoá, còn sót lại chút đỉnh thì lại phải theo chế độ 'xin phép trước', mà các nước tiên tiến trên thế giới đã phế bỏ từ mấy thế kỷ nay... Nói tóm lại, pháp lệnh 18-6 là một văn bản pháp lý phản nhân quyền, dân quyền, phản tiến bộ." (Đài Á châu Tự do ngày 15.7.2004)

Cũng Ls Trần Thanh Hiệp, trong một cuộc phỏng vấn khác, nói: "Nếu cái sản phẩm mà Uỷ ban Thường vụ đã nặn ra ngày 18-6-2004 không được thu hồi trước khi nó có thể tác hại thì từ ngày 15-11 trở đi, vĩnh biệt tự do tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam"

2) Quy chế hóa việc bách hại:
- Giáo hội không có tư cách pháp nhân: Pháp lệnh TNTG bủa vây tôn giáo bằng 37 thiên la địa võng, nhưng không đề cập gì đến tư cách pháp nhân của tôn giáo. Với thái độ khinh thường tôn giáo, nhưng thực sự là khinh thường luật pháp, Ban TGCP đã cho đăng một bài tản mạn nhan đề Về pháp nhân của tổ chức tôn giáo trong khuôn khổ pháp luật Việt Nam hiện hành. Bài tản mạn dài năm trang A4 viết lề mề quanh co, nhưng không xác nhận các giáo hội có tư cách pháp nhân hay không. Chỉ nói "nó" nằm trong điều 84 Bộ luật Dân sự năm 2005.

Nếu lấy Bộ luật Dân sự áp dụng cho tôn giáo thì các tôn giáo như Bah'ai, Mennonite, Tin lành Báp-tít sẽ không có tư cách pháp nhân, vì điều 86 xác định một trong những điều kiện để có tư cách pháp nhân, là "pháp nhân phải có tên gọi bằng tiếng Việt".

- Quy chế hóa để đặt ra ngoài vòng pháp luật những tôn giáo độc lập. Ls Scott Johnsen nói, "Họ đã thay đổi sách lược bằng cách tạo nên những giáo phái hợp pháp và không hợp pháp" (Á châu Tự do, 15.7.2004)
Những vi phạm nguyên tắc 6 "Để tôn giáo tự chết dần "

Theo lý thuyết Mác-Lê, nhân loại tiến hóa theo thời gian, càng ngày càng văn minh tiến bộ. Lịch sử sẽ tự nhiên kết thúc ở thời vàng son, một thiên đàng địa giới hòa bình, vì không còn đấu tranh giai cấp. Chỉ vì muốn rút ngắn sự thống khổ của giai cấp bị bóc lột mà Đảng CS phải ra tay làm cách mạng bạo lực.

Nhưng riêng tôn giáo, ba ông tổ cộng sản cùng nhất trí dành cho nó một số phận đặc biệt – để cho nó tự sinh tự diệt, không can thiệp, với niềm tin nó sẽ tự chết dần mòn. Khoa học càng tiến bộ, đầu óc con người càng mở mang, và càng nhìn thấy không có thần linh, không có Trời, Phật. Chỉ có nguyên lý duy nhất: luật tiến hóa vật chất.

Phải chăng CSVN nghi ngờ luật tiến hóa vật chất, thiếu tự tin nên đã nôn nóng ra tay, quá nôn nóng thành "ngu xuẩn" (mượn từ Engels) ?

Kết luận

Bỏ pháp lệnh tín ngưỡng tôn giáo, giải thể Ban Tôn giáo Chính phủ, giải tán các ủy ban đoàn kết tôn giáo, cho các chức sắc quốc doanh hoàn tục... là cách thế xử lý "tốt đạo đẹp đời " nhất mà CSVN có thể làm. Việt Nam đã có ấp văn hóa, hẻm văn hóa, tất phải có Đảng và Nhà nước văn hóa nữa chứ!

Nếu Đảng giải quyết được vấn đề tôn giáo theo chỉ đạo Mác-Lê, biết đâu Đảng sẽ xử lý được một tiêu cực trong nhân loại mà bao ngàn năm qua, từ Néron tới Tần Thủy Hoàng và Stalin, chưa ai giải quyết được – tôn giáo. Bởi vì kinh nghiệm cho hay đàn áp, kềm kẹp không những vô hiệu, mà đúng như lời Engels viết và Lenin lập lại rằng "tuyên chiến với tôn giáo là cách tốt nhất làm sống dậy sự quan tâm tới tôn giáo và ngăn cản nó khỏi thực sự tuyệt vong - such a declaration of war was the best way to revive interest in religion and to prevent it from really dying out".

Tháng Ba năm 2008 báo chí Âu châu xôn xao về việc ông Mikhail Gorbachev viếng thăm và ngồi trầm lặng nửa giờ đồng hồ trước mộ Thánh Francis thành Assisi – nhà vô sản chân chính, nhà cách mạng hòa bình. Tờ La Stampa của Ý viết đó là một "perestroika tâm linh". Chính Gorbachev xác nhận mình là một người vô thần. Nhưng mẹ ông, bà Maria Gorbachev và vợ ông, bà Raisa, là những tín đồ trung thành của Chính thống giáo. Người ta kể dưới thời khủng bố Stalin, mẹ ông vẫn lén đi nhà thờ và mừng lễ Phục Sinh, bà đã rửa tội cho Mikhail. Khi lên đỉnh cao quyền hành trong Đảng, Mikhail không bỏ việc mừng lễ Phục sinh chung với mẹ và sau này với vợ. Hai người đàn bà yêu quý nhất đời ông đã qua đời, càng làm cho ông suy nghĩ nhiều hơn.

Người cộng sản Việt Nam cũng nên suy nghĩ một chút về hiện tượng này: ngày nay, tại những nước mà Thiên Chúa giáo bị bách hại nặng nề nhất (như Nga, Ba-lan và các quốc gia cựu chư hầu Liên-xô) các tín đồ có đức tin mãnh liệt hơn đồng đạo của họ tại Tây Âu có tự do tín ngưỡng. Lenin đã giải thích rồi – những người bị áp bức sẽ chạy tới tôn giáo.

(Ngày lập xuân năm Nhâm Thìn)

Vì sao truyền thông trong nước không chấp nhận báo cáo của Tiên Lãng

Nhà văn Nguyễn Quang Vinh - Đây là toàn văn báo cáo của UBND huyện Tiên lãng về quá trình giao đất, thu hồi đất, cưỡng chế đất gia đình anh Đoàn Văn Vươn. Báo cáo này đã gửi cho báo chí và nhiều cơ quan sau này. Vì sao các chuyên gia và báo chí không chấp nhận báo cáo này? Các bác hãy đọc để hiểu lý do nhưng Cu Vinh cũng nêu mấy ý chính: Một, Tiên Lãng đã thực hiện sai trái Luật đất đai. Hai, Báo cáo dấu nhẹm việc thẩm phán Ngô Quang Anh của Tòa án Hải Phòng đã cùng lãnh đạo Tiên Lãng làm giấy cam kết, nếu anh Vươn rút đơn kiện thì huyện tiếp tục giao đất- đây là một động tác lừa đảo công dân, để rồi sau khi anh Vươn rút đơn thì huyện thực hiện ngay quyết định cùa Tòa sơ thẩm để cưỡng chế đất. Chi tiết nghiêm trọng như vậy nhưng trong báo cáo này đã lờ tịt đi. Ba, Tiên Lãng cũng lờ tịt cả quyết định Chủ tịch huyện ký yêu cầu ngừng khiếu kiện đất đai ( đúng là Luật huyện) và vì thế càng đẩy người dân vào sự phẫn nộ. Bốn, Tiên Lãng khẳng định sau vụ cưỡng chế tình hình yên ổn, nhân dân đồng thuận thì đúng là kết luận trời ơi.Năm, ngay cả việc lực lượng cưỡng chế đập nát ngôi nhà anh em Đoàn Văn Vươn cũng không được thể hiện trong báo cáo.
Đọc Thêm

Thông báo của Toà TGM Huế về tiến trình Phong Á thánh và Hiển thánh cho Đức Cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận

NVCL - Đức Tổng giám mục Huế đã thành lập một Ban gồm Đức giám mục phụ tá và 4 linh mục khác với nhiệm vụ chuẩn bị đón phái đoàn của Roma đến Việt Nam để gặp gỡ và lắng nghe các chứng nhân nhằm thu thập chứng từ cho tiến trình phong Á thánh và Hiển thánh.


Thông báo của Tòa TGM Huế đưa ra cho giáo dân có nội dung như sau:




Đọc Thêm

Đoàn Văn Vươn – Jacquou của thời nay

NVCL - Đây có lẽ là trường hợp đầu tiên người dân ‘thấp cổ bé họng’ chiến thắng chính quyền trong tranh chấp đất đai. Tuy nhiên, quan trọng hơn là cách gia đình anh Vươn đã chọn để giành lấy công lý là không bằng khiếu kiện ăn dầm nằm dề tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng như nhiều người mà anh biết chắc sẽ là vô vọng. Cũng không bằng con đường chạy chọt lo lót trong một xã hội mà tệ tham nhũng đã vô phương cứu chữa. Nhưng bằng những phát đạn nhắm thẳng vào lũ quan tham Hiền – Liêm. Chính họ mới là mục tiêu của vụ nổ hôm 5/1 chứ không phải sáu nhân viên công quyền thừa hành bị thương. Và nay với thông tin chuẩn bị cắt chức trên cho thấy anh Vươn đã bắn trúng đích!
Đọc Thêm

Đức Thánh Cha cầu nguyện cho hòa bình và xem con bồ câu bay trở lại căn phòng của ngài

Vietcatholic - Đức Thánh Cha Benedict XVI nói: "Mamma mia," khi một con bồ câu bay trên đầu ngài và quay trở về căn phòng của ngài ngày 29 tháng 1 sau khi ngài và hai học sinh người Ý đã thả con bồ câu như một biểu tượng của hòa bình.


Đức Thánh Cha và các đại diện của phân bộ trẻ em của Công Giáo Tiến Hành Ý đã thả các con bồ câu trong bài giảng của ngài lúc đọc kinh Truyền Tin vào cuối tháng 1 hàng năm. Và hầu như mỗi năm, ít nhất cũng có một con chim bay trở lại căn phòng của Đức Thánh Cha.

Khoảng 2.000 trẻ em từ 4 đến 14 tuổi đã diễn hành dọc theo đại lộ dẫn tới Quảng Trường Thánh Phêrô mang theo các biểu ngữ làm tại nhà, kêu gọi hòa bình trên thế giới và bình an trong các gia đình và trường học của chúng.
Đọc Thêm

Giá trị việc làm con người trong Huấn dụ xã hội của Giáo Hội (1)

Lamhong.org - 1 – Con người làm việc là hình ảnh của Thiên Chúa

Nhãn quang Kitô giáo về việc làm của con người thoát xuất từ nguyên cội mạc khải của Thiên Chúa. Nguồn mạc khải đó chiếu tỏa lên tất cả những gì thuộc về con người và cho thấy ý nghĩa sâu thẳm của con người. Con người làm việc không phải chỉ là hậu quả của những gì thuộc về hoàn cảnh nhân loại của mình, mà còn có căn nguyên, có liên hệ đến mối tương quan tiên khởi giữa Thiên Chúa và con người, và giữa Thiên Chúa với thế giới.

Ngay từ lúc tạo dựng vũ trụ, khi con người và môi trường của mình đều được Chúa dựng nên thoát xuất từ hư vô, việc làm đã được thể hiện lần đầu tiên như là chiếc cầu gạch nối giữa Thiên Chúa và con người (M.D. Chenu, Per una teologia del lavoro, trad. it. di G. Bertone, Boria, Torino 1984).
Đọc Thêm

Đặt đức tin vào trong hành động!

Emty.org - Không có gì thay thế được lòng tin, và cách thể hiện lòng tin mà Thiên Chúa thích nhất chính là ngợi khen Ngài trong mọi hoàn cảnh. Nếu chúng ta thật sự muốn củng cố lòng tin, thì hãy thực hành việc ngợi khen. Việc ngợi khen sẽ thanh lọc và gia tăng lòng tin của chúng ta.

Một việc cũng quan trọng là Thiên Chúa muốn chúng ta thể hiện lòng tin. Bởi vì đức tin gắn liền với hành động, nên chúng ta cần phải hỏi Thiên Chúa xem hành động ấy có ý nghĩa gì đối với chúng ta và với một hoàn cảnh cụ thể. Trong một số trường hợp, Thiên Chúa nói với chúng ta rằng lòng tin cần phải được chứng minh bằng lời ngợi khen và cầu nguyện.
Đọc Thêm